|
Vội… Vội đến, vội đi, vội nhạt nhòa Vội vàng sum họp, vội chia xa. Vội ăn, vội nói, rồi vội thở Vội hưởng thụ mau, để vội già. Vội sinh, vội tử, vội một đời Vội cười, vội khóc, vội buông lơi. Vội thương, vội ghét, nhìn nhau lạ! Vội vã tìm nhau, vội rã, rời… Vội bao nhiêu kiếp rồi vẫn vội Đuổi theo hạnh phúc cuối trời xa. Ngoài hiên đâu thấy hoa hồng nở Vội ngày, vội tháng, vội năm qua. Cứ thế nghìn thu đời vẫn vội Mặt mũi ngày xưa không nhớ ra. “Đáy nước tìm trăng” mà vẫn lội Vội tỉnh, vội mê, vội gật gà… Vội quên, vội nhớ, vội đi, về Bên ni, bên nớ mãi xa ghê! Có ai nẻo Giác bàn chân vội ? ” Hỏa trạch ” bước ra, dứt não nề… ![]() Thích Tánh Tuệ |
(Sưu tầm)
* Trang này được xem 2270 lần







Những nàng tiếp tân xinh như mộng tuy luôn dịu dàng và ăn nói mềm mỏng nhưng khi chúng tôi mời lên phòng chơi thì đều từ chối với lý do nhân viên tiếp tân không được phép vào phòng của khách. Vậy mà hôm nay lại tự động đến phòng tôi, lại còn lén lút nhẹ nhàng để gây bất ngờ đây.
Tóm lại, ma nằm trong tâm trí ta, trong tâm thức ta. Nó là chủ nhân ông của mọi tư duy và tác ý của ta. Vị chủ nhân ông ấy khích động và tiếp tay cho sự vận hành của nghiệp. Ngũ uẩn (skandha) tức tổng hợp thân xác và tâm thức ta là cơ sở chống đỡ cho sự vận hành ấy để tác động với ngoại cảnh – tức cơ duyên – để giúp cho nghiệp biến thành quả. Vậy con ma, hay vị chủ nhân ông của ta chính là cái “ta”, cái “ngã”, cái “tôi” đang ẩn nấp trong ta, đang điểu khiển ta. Nói cách khác đơn giản hơn thì con ma ấy chính là ta. Con ma đó đại diện cho vô minh, tức các bản năng thú tính, dục vọng, thèm khát, bám víu, hận thù, ảo giác… kích động và xúi dục ta tìm mọi cách làm thoả mãn những đòi hỏi đó của nó. Hậu quả đưa đến là khổ đau. Trong đầu ta, ma luôn luôn nhắc nhở ta phải bảo vệ cái “tôi”, cái “ngã” của ta. Nó rất khôn ngoan và khéo léo, vì tùy theo từng người, từng bối cảnh và từng trường hợp mà nó sẽ dùng cách quát nạt, ra lệnh hay vỗ về bằng những tiếng êm ái, dễ thương, hoặc hét lên the thé…, mục đích là để in đậm trong tâm trí ta sự hiện diện của cái “ngã”.
Ngày 21 tháng 4 năm 1944, Quốc hội Pháp chấp nhận quyền bầu cử cho phụ nữ Pháp. Phụ nữ Pháp đã đi bầu hội đồng thành phố lần đầu tiên vào ngày 20 tháng 4 năm 1945. Trong lúc đó đàn ông Pháp đã được đi bầu từ năm 1848, tức là từ một thế kỷ trước 8 tháng 3 năm 1948, tại nước Pháp, 100.000 phụ nữ đã tổ chức một cuộc diễu hành tại Paris, từ Place de la République đến tượng Jeanne d’Arc.
“Em đi mua sắm tối về
Có vợ đẹp, sướng như tiên
Trước Reunion và sau đó không biết bao nhiêu lần họp mặt vậy mà bầu đoàn thê tử của anh khg quản ngại xa xôi đi tới, đi lui, cộng với tấm lòng lo lắng và giúp đỡ của anh chị để tiếp đón mọi người thương lắm… Một lần nữa cám ơn hai ông bà đã đón đưa tụi Xlan trong thời gian bên đó.