Hội Ngộ CHS Cao THắng San Jose 2015.
Thời gian 7/11/2015 – tại tư gia anh chị Khôi & Hương.
Sự hiện diện các Thầy Cô, Đồng Môn, và Thân Hữu khu vực San Jose và vùng phụ cận, có sự góp mặt rầm rộ của phái đoàn Nam California, phái đoàn đại diện Việt Nam, và các nơi.
Em xin tả sơ, với tư cách người tham dự.
Chương trình vui nhộn, trên dưới trăm người, phát biểu cảm tưởng, giao lưu họp mặt, với phần hợp ca Việt Nam Việt Nam của ban hợp xướng “Cao Thắng San Jose” được mọi người hưởng ứng hát theo, vỗ tay, vỗ bàn đánh nhịp khí thế và ngỗ ngịch như hồi còn đi học.
Khai mạc hội nghị và khai … đũa muỗng ly chén dĩa… và khui chai.
Phần gây quỹ dành cho các Thầy Cô tại Việt Nam, với thành phần xung kích như các chị hai Hương Khôi, Hoài Hương, Phương Anh, anh Hoà, chị Hương, chị Hồng văn Thêm và các cháu… bán ấn phầm “Nguyệt San Cao Thắng-2015 của Hột Miền Nam California và huy hiệu,kèm phần kêu gọi các hảo hớn quyên góp ủng hộ tài chánh làm tròn số, thành công tốt đẹp,công khai đẹp 5,000 Obama tệ.
PS: Có sự đóng góp rất hào phóng của các anh chị trụ cột, lên con số ngàn.
Phần văn nghệ “Hát với Nhau “không thể thiếu, kèm lời tâm sự bày tỏ cảm tưởng và dự kiến tương lai.
Bối cảnh sự kiện, thời tiết đẹp, các nhóm chính tụ hợp trong nhà râm ran, số đông khác kéo lan ra vườn, và bành trướng và chiếm đóng luôn ra đến ngoài Patio Deck vì đông nhân sự, xe của chiến binh Cao Thắng đậu tràn lên đồi, “Mr. & Mrs Hương-Khôi Gia Trang” thật là nơi lý tưởng.
Nội dung hàn huyên: chuyện cũ,chuyện xưa,chuyện nay, chuyện tương lai, cả chuyện ngoài lề và tán dóc…. cứ thế xả trào.
Món ăn phong phú, tây và ta, tráng miệng bánh trái chè,có cả trái cây exotic là Mít và Chôm Chôm.
Liquor … đương nhiên dư dùng, chu đáo thay ban tổ chức và sự đóng góp của thân hữu…
Phần chụp hình các thầy cô và cắt bánh Khai Hội Cao Thắng, có màn thể hiện tình cảm keo sơn của thầy cô với sự vây quanh cổ vũ của học trò rất ấm tình xưa ngĩa cũ (tình ngĩa này sẽ được thường xuyên update theo tâm nguyện chung).
Bối cảnh ấn tượng … cắt bánh kỷ niệm ngày cưới. Các thầy cô đều nở nụ cười trẻ trung muôn thủa, nét mãn nguyện không dấu.
Các thầy cô cũng đã bày tỏ những tình cảm này bằng lời, biểu lộ xúc cảm, rất lắng đọng tình thầy trò.
Học trò nghe xong thấy bâng khuâng.
Bữa tiệc kéo dài đến khuya, và em “nghe nói” vào sáng sớm mai là phái đoàn San Jose cùng các phái đoàn đại diện chuyển quân kéo xuống Nam Cali, oánh tiếp trận lớn là cuộc họp mặt hoành tráng 2015 của bang hội miền Nam.
Đó là những gì em ghi nhận,cảm giác cá nhân vợ chồng em Thăng-Cúc rất vui vì được là một thành viên nhỏ của bang hội Miền Bắc (San Jose ), là một hạt cát trong Đại Dương Cao Thắng.
ps:lời thú tội: em ăn nhiều mít tươi vì tham, nhưng không kịp ăn lôm chôm vì chậm chân. Vợ em Cúc ăn bánh bèo. Tụi em chuồn về San Francisco sớm vì cú điện thoại của babysit, mấy đứa cháu ở nhà không chịu ngủ.
Tụi em không tham gia văn nghệ vì … không thuộc bài và quên Ipad ở nhà.
Trên đây là tóm tắt sự kiện qua cặp mắt lờ mờ của thằng em, sẽ có nhiều thiếu sót (vì mắt mờ và bận nhai … mít) nên phóng sự chính thức sẽ do các anh chị San Jose tường thuật trong ngày rất gần.
Xí xái.
Thăng – Cúc
* Trang này được xem 4455 lần



Một số nhà thể thao chuyên môn trèo núi, tham gia một cuộc đi bộ lên tòa nhà cao 60 tầng. Tầng lầu thứ 60 sẽ là rất nhiều phần thưởng cho tất cả những người thắng cuộc. Một kho tàng vô giá mà bất cứ ai trong tất cả chúng ta cũng đều mong muốn, mong sao thanh thản và an hưởng lúc tuổi về già.
Mọi người ai cũng biết rất rõ, nên đều chuẩn bị tinh thần, kinh nghiệm và quyết chí cho cuộc trèo lên đến tầng thứ 60. Đây là đoạn đường đầy khó khăn, cạm bẫy và rất nhiều rủi ro nhất, có thể xảy ra bất cứ ai và bất cứ lúc nào cho đoạn đường cuối này để đạt đến đích.
Ai trong họ, đều khách quan cũng nghĩ rằng bao nhiêu công sức và nghị lực để vượt qua bao ngàn khó khăn và chông gai đều thoát. Xem như giai đoạn cuối này chẳng gì phải quan tâm. Nhưng từ trong tâm mọi người đều tự nhìn phán xét kỹ lại thì mới nhận thấy rằng: Nhiệt tâm và sức khỏe không còn như lúc khởi điểm của tầng lầu thứ 20. Họ vẫn tiếp tục cố gắng nhiều hơn nữa để tiếp tục cuộc thi, không ai nhắc nhở ai trên đoạn đường cuối này, rồi tự mỗi người tháo bỏ và buông bớt những gì đang gánh nặng trên vai, trên lưng trên tay để tiếp tục đạt đến tầng thứ 60. Chính đây là giai đoạn khó khăn nhất mà tất cả các người tham gia đều gặp phải, một số người vì lý đó sức khỏe đành bỏ cuộc không thể tiếp tục cuộc hành trình. Một số người đã cố gắng hết sức mình, nhanh hơn, tai trí hơn cho đoạn đường cuối để đạt đến đích là tầng lầu thứ 60. Nhưng hỡi ơi khi đến tầng lầu thứ 60! Mọi việc không đơn giản như họ mong muốn và mơ tưởng, một số người trong họ khi đến tầng lầu thứ 60 thì mới thấy cánh cửa để bước vào tầng lầu thứ 60 đã bị khóa, kho tàng quý được cất giữ ở bên trong. Chìa khóa chính thức lúc này là quan trọng hơn hết. Ai cũng đều bâng khuâng và lo lắng! Không biết chiếc chìa khóa quan trọng kia: Đã bỏ nơi đâu, và để nơi nào? Họ cố gắng tìm xâu chìa khóa và xem sét kỹ lại hành lý, sự thất vọng ê chề mà mọi người gặp phải là trên tay của họ duy nhất chỉ là bình nước uống giải nhiệt khi khát nước. Mọi thứ họ cố gắng mang thật nhiều cho cuộc hành trình đầy cam go, thì biết rằng mình đã bỏ lại và rơi rớt rất nhiều hành trang từ tầng lầu thứ 40 trở lên, không ai trong họ còn nhớ lại đã bỏ quên trong túi hành trang nào.
Mỗi người trong chúng ta, ai cũng phải đồng ý với định luật của tạo hóa: Sanh, Lão, Bệnh, Tử. Ngày nay với ngành y học hiện đại với điều kiện vệ sinh cao. Tuổi thọ của mỗi người trong chúng ta có thể cao hơn, một số bệnh hiểm nghèo như một số bệnh ung thư, y khoa có thể chữa được rất dễ dàng. Nhưng y học không thể kéo dài sự sống của chúng tà khi thần tử gọi đến mỗi người, y khoa không thể cái lão để cho chúng ta trở lại trẻ trung và sống cuộc sống giống như thời kỳ tuổi 20, 40 v.v. Cho dù ngành y học thẩm mỹ có thể làm cho chúng ta trông trẻ và đẹp. Nhưng tuổi của chúng ta ngày càng chồng chất thì đến một lúc nào đó, mọi thứ trong cơ thể đã hợp thành và tạo ra hình hài của chúng ta cũng sẽ bị huỷ hoại, rồi thân xác này, chúng ta đã ra công tu bổ, chăm sóc, cố gắng trau chuốt và gìn giữ cũng phải trở về cát bụi.
Mọi thứ trên đời mà suốt cuộc đời ta đã nhọc tâm tìm kiếm, tích luỹ, đam mê, cũng cố địa vị, chạy theo tiền bạc và danh vọng, để rồi ta cũng phải bỏ lại trên thế gian này. Số ngày và số năm đã trôi qua cho một đời người nó là thước đo của một khoảng thời gian mà ta có cảm tưởng dài, nhưng cũng rất ngắn đối với một đời người. Mọi người trong chúng ta ai cũng vui mừng “sinh nhật”! Sinh Nhật thêm một tuổi, đồng nghĩa với thời gian của cuộc sống của chúng ta ngăn bớt một năm. Đúng nhất là chúng ta hãy chia buồn vì đã già thêm một tuổi, ngày đoàn tụ với ông bà tổ tiên ngắn bớt một năm.
Người tây phương có câu: Life is too short (cuộc đời quá ngắn). Đối với người Tây Phương họ làm việc rất châm chỉ và đạt chất lượng, nhưng họ cũng rất thích vui chơi và hưởng thụ. Hầu như từ đứa bé cho đến người lớn ở Tây Phương, học đường và xã hội đã dạy cho họ cuộc sống đều bắt đầu bằng sự bình đẳng và công bằng. Đơn giản nhất là họ sẽ làm việc cả năm rồi dành dụm chút ít để đến khi nghĩ cuối năm là họ bắt dấu bằng những cuộc đi chơi xa và hưởng thụ những gì họ đã làm ra trong năm. 

Hãy thử ngẫm nghĩ: Nếu một ngày nào đó, vì căn bệnh nào đó khiến ta chỉ nằm dài trên giường không còn làm gì được nữa, chỉ chờ ngày ra đi đoạn tụ tổ tiên và ông bà. Nếu như có một phép nhiệm mầu nào đó! Hỏi rằng bạn chỉ được chọn một trong hai: Một là bạn sẽ nằm đó mãi mãi cho đến chết, tấm nệm bạn nằm được lót và trải toàn bằng tiền và vàng. Hai là bạn sẽ không có bất cứ một thứ gì trên tay, nhưng bạn đầy đủ sức khỏe và thật hạnh phúc với cuộc sống bạn sẽ có. Bạn sẽ chọn cái nào? Tôi tin rằng mọi người trong chúng ta đều chon phép thứ hai!
Một lúc nào đó đến tuổi già thì đương nhiên chúng ta phải chấp nhận sự đau nhức của thân thể, mắt kém không thể nhìn xa, chân tay run và chậm chạp, lưng thì yếu không thể khiêng vác đồ nặng, tóc thì bắt đầu trắng, răng thì yếu dần và rụng v.v. Đừng nên than thân trách phận, gắt gỏng, khó chịu mọi thứ, đã không làm gì được hơn mà còn tạo ra khoảng cách của mình và những người chung quanh, không khéo chỉ đưa ta vào cái vòng bị có lập để rồi chết dần mòn với thời gian.
