Xin chào các Huynh đệ !
Ấy cha ! chợ Mail hổm rày èo ọt quá, không biết các huynh đệ mình bận gì hay nói riết rồi cũng cạn đề, thấy lâu muốn viết thư thăm các vị, nghĩ hoài cũng chẳng có sự việc gì nói, thôi thì mượn tạm câu chuyện mới nghe sáng nay trong quán, làm đề tài “tán gẫu” thăm các huynh đệ.
Sáng nào, bà chị vợ từ trong Láng (vùng đất nuôi tôm) đi xe buýt ra chợ, thường ghé quán 6 Nổ “tám” dăm ba câu chuyện “tào lao bao đồng” rồi mới chịu về nhà. Hôm nay, chị vợ kể trên chuyến xe thấy có 1 bà già lọm khọm đứng đón xe, từ xa trông thấy, hớn hở bà vội vã bước ra sát lề đường, tay ngoắc lia lịa cho xe dừng lại đón bà, nhưng xe không dừng, lạnh lùng bác tài lướt xe đi qua, để lại phía sau ẩn mờ trong làn khói đen hình dáng 1 bà lão ra sức vẫy tay chơ vơ giữa đồng, không biết bà sẽ đứng đợi đến bao lâu và bà cũng không hiểu tại sao xe còn trống lại không rước mình? Trên xe, có 1 số hành khách bất bình kêu ca. Lẹ miệng bác tài vỗ về giải thích cho biết bây giờ xe không rước ông già bà lão nữa !!!, vì chở họ phiền phức lắm, họ bước lên xe rất chậm chạp lại phải dìu đỡ lên xuống, rủi họ té thì tui mang họa vào thân, xe phải tranh thủ chạy xiết để kiếm khách, rồi phải tranh giờ đậu hạn tại bến, thất thu ai chịu dùm cho? Cuộc sống bây giờ phải chụp giựt muốn hết hơi, thông cảm dùm đi bà con cô bác ơi! Vậy là người tài xế đã mặc tình bỏ lại những gì vướng víu…, bỏ lại bà già, ông lão là những thứ trở ngại cho công việc kiếm tiền của họ.

Câu chuyện cứ đeo trong lòng mình suốt ngày, buồn cho lòng người sao quá vô tình!
Hằng ngày mở mắt ra nhìn cảnh đời, xem tin tức, nghe thấy biết bao chuyện trong xã hội, thấy ngày càng gia tăng hội chứng “Vô cảm”, người ta mất dần đi ý thức và trách nhiệm với cộng đồng, cạn kiệt tình thương yêu đồng bào, nghĩ mình là hơn cả.
Do đâu mà dân ta ngày càng đạt được nhiều chữ Vô (Đa Vô) như: vô tâm, vô cảm, vô đạo, vô bản, vô lương, vô trí, vô tình v..v.. ?? (chắc bị lây nhiễm của anh ba tàu với chuyện xe đụng 1 bé gái và không có ai cứu http://www.youtube.com/watch?v=YQVqVwLu2gU).
Nghĩ lạ, sao cũng đồng thời là chữ “VÔ”, nhưng trong đạo Phật khi đạt đến trạng thái vô ngã, vô tướng, vô sắc, vô ngôn, vô trí ..v..v thì con người sẽ trở nên tràn đầy tình yêu, cống hiến phụng sự, thấy mình trong tất cả mọi người. Còn chữ “Vô” kia luôn nhìn thấy điều đi ngược lại: tính ích kỉ và tham lam bộc phát.
Chữ “Vô” cũng có hai đường của nó!
Nói chuyện này để cho có thư mà thăm các huynh đệ, đọc chơi cũng đỡ buồn, điều mình vẫn mong là các bạn bình yên, vui khỏe….ý ý…còn sung “già” nữa chứ !
Chào các Huynh Đệ,
Sáu Nổ
* Trang này được xem 2223 lần



Tờ mờ sáng, cỏ còn trơn ướt sương mai, mọi người đả dìu dắt, gồng gánh đồ đạc kéo nhau ra khu nghĩa địa (cách 2 km), dòng người đi như nước chảy, chen chúc như nhóm chợ cả con đường và tất cả đều cùng đi bộ trên con đường đất đá lõm chõm dẩn vào khu nghĩa địa. Dọc đường ngó qua ngó lại toàn là người xóm giềng thân thích, chào hỏi nhau khôn xiếc, cùng nhau trò chuyện thăm hỏi suốt con đường, dịp này trai thanh gái lịch len lén mắt liếc trộm nhìn nhau, gạ lời tán tỉnh, (6 Nổ cũng quơ được vài em). Đến nơi, đông nghẹt người đến viếng, mỗi 1 gò Mã nhìn như là một căn nhà với tất cả người trong gia đình. Thức ăn được bày biện ra đủ món, nhà giàu thường có 1 con Heo quay dưng lễ, giấy ngũ sắc được dán lên mã để trang trí, nhìn từ xa sẻ thấy như rừng hoa giấy phe phẫy theo gió, lấp lánh đủ màu sắc. Rồi thì khói nhang nghi ngút, lời khấn vái lâm râm mời người đả khuất về, và khi nhang tàn kết thúc việc cúng, công việc cuối là người ta đốt vàng bạc, luân phiên nhau từng ngôi mộ, lửa cháy lan vào cây cỏ, bốc lên trong gió thoảng mùi thơm khen khét, khói bay mù mù mờ cả một vùng trời, và trong màn sương khói đó ẩn mờ những gò mã nhấp nhô, ta có cảm tưởng như đả lạc vào cảnh giới của cõi âm cung và người Dương lẫn người Âm đang hồ hỡi nhập hội.
Sau khi hoàn tất việc cúng bái, tiếp đến nhà nào cũng ngồi lại quây quần ăn uống, giống như đi Pinic, rồi kéo nhau Mộ nầy sang thăm Mộ kia, thức ăn ê hề, rượu rót liền tay, ly nghĩa, ly tình mời nhau tưng bừng chè chén, thắm cạn mối tình làng nghĩa xóm, có khi “xĩn” quá kéo dài đến mặt trời lặn mới chịu quay về. Thời đó, tiết trời còn mát mẻ, nắng dịu không quá nóng bức như bây giờ, cây cỏ dại mọc tràn lan phủ xanh hai bên lối đi, chung quanh là đồng ruộng mênh mông, xa xa có những tàng cây bóng mát cho người nghĩ chân. Hình ảnh ngày hội có những nét đẹp sinh động như vần thơ miêu tả trong truyện Kiều.