Độc ẩm nghĩa là chỉ một thôi
Một bàn một ghế một thân côi
Không bè không bạn không tri kỷ
Ngay cả trong tim chỉ một người.
Anh thường độc ẩm như vậy, khi thì chỉ là một ấm trà, có khi là ly rượu. Không phải anh không có bạn, có thể nói rằng anh có nhiều bạn nữa. Nhưng độc ẩm lại có cái thú của nó, thỉnh thoảng anh tự thưởng mình một buổi độc ẩm như vậy.
Từ những ngày còn ở VN anh đã có cái thú ngồi cà phê một mình trong một quán vắng nào đó, nếu hôm đó trời mưa thì càng tốt, mặc sức thả hồn đi rong vơ vẩn cùng trời đất, có khi thất thần đến nỗi bà chủ quán phải nhắc coi chừng mưa ướt bao thuốc lá trên bàn, đôi lúc anh còn bắt gặp ánh mắt dò xét của bà chủ nữa. Có lẽ bà ta cho rằng anh là chàng thi sĩ nào đó đang tìm tứ thơ chăng? Mà có lẽ chỉ là thi sĩ nửa mùa thì đúng hơn vì có bao giờ thấy hắn cầm bút viết lách gì đâu? Hay là hắn đang thất nghiệp? Nếu là quán quen thuộc thì sẽ không có cảnh đó nhưng anh vốn là kẻ lang bạt kỳ hồ, nơi nào thuận tiện thì ghé vào, chẳng hề có quán ruột như nhiều người khác. Hôm nay anh lại ngồi uống một mình
Vậy là đã một tháng trôi qua từ khi anh gặp lại người con gái năm xưa ấy, cuộc gặp gỡ đã làm sống lại những tình cảm bồng bột xốc nổi cũa thời ngây ngô vụng dại trong gã đàn ông hơn 50 tuổi như anh.
Anh đã cố kềm nén cảm xúc của mình bằng vẻ bề ngoài hài hước vui vẻ, bằng sự hoạt bát có hơi quá lố nơi chốn đông người. Ngay cả khi nàng ra về, anh chỉ đưa nàng đến cửa và chào từ giã giữa đám bạn bè ồn ào xung quanh mà lẽ ra phải đưa nàng đến tận xe và nói lời chia tay trong không gian chỉ có hai người và một vầng trăng sáng mênh mông trong đêm mùa hè của Cali.
Anh nhớ đêm đó trời lặng gió và hơi se lạnh làm cho không gian trở nên yên ắng hơn, thật thuận lợi cho những bùng nổ cảm xúc, vậy mà anh không hề có suy nghĩ cần nắm bắt cơ hội đó. Giờ đây, sau bao nhiêu năm anh đâu còn nhút nhát như gã trai trẻ ngày nào nữa, có lẽ sâu thẳm trong lòng anh biết rằng không nên như vậy, mọi việc đều nên có những giới hạn cũa nó. Những gì không thuộc về mình, có lẽ sẽ không bao giờ thuộc về mình.
Cuộc tình đơn phương ngày đó đã trở thành kỷ niệm, cuộc gặp gỡ ngày nay rồi cũng thành kỷ niệm. Đâu phải “ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu” nữa, chút tự ái trẻ con trong anh ít nhiều cũng được xoa dịu, bây giờ trong lòng nàng ít ra cũng có hình ảnh của mình, như vậy cũng đủ rồi.
Thời gian qua thật mau, mọi chuyện cũng thay đổi. Anh đâu còn là anh của ngày xưa và nàng cũng đâu phải là cô gái 18 tuổi năm đó.
Thời gian cũng để lại dấu vết của nó, vẫn biết là vậy nhưng anh cứ cảm thấy xót xa khi nhìn lại nàng, anh không dám và cũng không muốn tìm hiểu về cuộc sống của nàng sau này, mỗi người có cuộc sống cũa riêng mình. Nàng cũng là bạn như những người bạn khác vậy mà sao anh thấy lòng mình chùng lại khi nhận ra vẻ nhẫn nhịn và cam chịu trong ánh mắt của nàng. Nàng có hạnh phúc không? Có bị giằng xé bởi những tổn thương tình cảm không? Anh thở dài và tự nhủ rằng, ừ thì cuộc đời đâu chỉ toàn màu hồng, ai cũng có lúc phải tự giải quyết những xung đột những phiền toái trong cuộc sống, biết đâu sự nhẫn nhịn và cam chịu của nàng lại là phương pháp tốt nhất để giữ hạnh phúc cho gia đình nàng thì sao!
Anh lại nâng ly lên nhấp môi mới hay rằng ly đã cạn. Chiều nay trời bỗng nhiên không còn nóng bức nữa, bầu trời vần vũ với những đám mây xám bay sà xuống thật thấp, mang theo ít hơi nước mát nhẹ. Trời đất như thế này thích hợp cho uống rượu hơn uống trà.
“Tửu phùng tri kỷ thiên bôi thiểu, thoại bất đầu cơ bán cú đa”. Anh chỉ độc ẩm thì đâu cần phải đến ngàn ly, chỉ vài ly nhỏ cũng đủ cho buổi chiều nay rồi.
Từ khi rời khỏi Việt Nam anh có thêm thú hưởng thụ mới là uống rượu một mình. Anh thích cảm giác chếnh choáng bồng bềnh của nó, chỉ khi uống một mình như hôm nay anh mới đạt đến trạng thái chìm đắm hoàn toàn trong suy nghĩ của chính mình. Khi đó không gian xung quanh anh dường như không còn hiện hữu, cũng chẳng còn ý niệm về thời gian, anh trở lại là chính anh với những suy nghĩ mông lung và dần dần dẫn đến trạng thái vô thức, sau đó thì lại tiếp tục mạch suy nghĩ của mình rồi lại vô thức. Trạng thái tinh thần cứ thay đổi liên tục như vậy, lúc này tuy mắt vẫn mở nhưng khó có thể phân định là anh đang ngủ hay thức, cũng lúc này dường như mộng và thực đang trộn lẫn xen kẽ vào nhau.
Mà cũng đâu cần phân biệt đâu là mộng còn đâu là thực chứ, chẳng phải người ta nói rằng “đời là giấc mộng kéo dài” đó sao! Nhiều người gặp những nghịch cảnh đau buồn trong cuộc đời thì giấc mộng là nơi xoa dịu vết thương tốt nhất, là điều kiện phục hồi sức lực tinh thần để tiếp tục chịu đựng cuộc đời thực. Những chuyện thần thoại hay viễn tưởng những bộ phim hấp dẫn thật ra cũng là giấc mộng ngắn giúp con người tạm quên thực tại mệt mỏi đó….mà như vậy là mộng trong mộng mất rồi. Cơ thể con người có những phản ứng thật tuyệt vời, khi đau đớn quá độ nó sẽ khiến mình ngất đi làm giảm bớt cơn đau, ngược lại khi gặp giấc mộng kinh hoàng lại làm mình tỉnh giấc.
Những khi độc ẩm anh thường có suy nghĩ mông lung như vậy, không chủ định cái gì cả, giống như một lữ khách dạo chơi giữa thiên nhiên vậy, gặp cái gì thì ngắm cái đó, chẳng lẽ chủ định là ngắm sông thì gặp núi phải bỏ qua hay sao.
Những lúc này là lúc anh nhìn lại mình rõ ràng nhất, anh ngẫm lại cảm giác của mình khi gặp lại nàng, rõ ràng anh cũng có ít nhiều xúc động nhưng cũng chỉ như vậy thôi. Anh nghe hơi chua xót một chút, có lẽ đây chỉ là cảm giác bình thường của những người đàn ông khi biết người con gái ngày xưa có gia đình….vậy là người anh yêu không phải là người đàn bà đã có gia đình êm ấm đó mà là cô gái 18 tuổi của hơn ba mươi năm về trước. Bất giác anh thở ra nhẹ nhỏm, mình sẽ không mang đến phiền toái cho nàng và cho cả chính mình nữa.
Tình yêu của anh vẫn còn nguyên vẹn với người con gái năm xưa, người con gái đó bây giờ vĩnh viễn thuộc về anh chứ không thuộc về ai cả. Trong giấc mộng ban ngày như thế này anh có thể nói chuyện với nàng, trong đó anh cũng vẫn là gã trai trẻ như ngày nào, không ai có thể chiếm lấy nàng được nữa vì nàng đang ẩn kín sâu trong lòng anh.
Sau này, khi muốn tâm sự cùng nàng anh chỉ cần vài chung rượu nhỏ và buổi chiều êm ả, anh chợt bật cười khi nghĩ tới hình ảnh của 10- 20 năm sau, có thể người ta sẽ bắt gặp hình ảnh một lão già đang ngồi uống rượu một mình còn miệng thì lẩm bẩm điều gì đó, bọn trẻ lúc đó có thể nhìn lão với lòng trắc ẩn tội nghiệp…..nhưng chúng đâu biết rằng lão đang thụ hưởng hạnh phúc, chúng đâu biết rằng trong đầu lão là hình ảnh đôi nhân tình trẻ trung đang cùng dạo chơi và tâm sự trong buổi chiều lộng gió y như buổi chiều tan trường về của mấy chục năm trước, buổi chiều đã làm nên cuộc gặp gỡ tình cờ.
Vấn vương, trinh nữ hương theo gió
Ủ dột mây trời, áo trắng bay
Ta lạc lối về, chiều hôm ấy
Heo may chưa đủ lạnh thân gầy
In bóng hình em trong tâm tưởng
Khoác theo suốt cả cuộc trường chinh
Im hơi lặng tiếng, người xa khuất
Mênh mông tuyết giá, gió mênh mông
Lòng xuân chợt hé ta nào biết?
Ong bướm cùng hoa dệt mộng lành
An lòng cho kẻ xưa chung lối
Nhủ thầm người chớ bận lòng xa
* Trang này được xem 9284 lần


Có một nhà người Hoa dọn đồ cúng ra, bọn con nít chúng tôi, con trai có con gái cũng có đã đến đó rồi, nhưng tôi thì còn đang phụ cho Má sai vặt, trong lòng nôn nóng muốn đến đó, chứ tới trễ không còn gì để giựt bèn nói láo với Má tôi là phải làm Thủ công nọp vào ngày mai, Má tôi cho về nhà để làm, nhưng tôi không về nhà mà đến chổ để chờ giựt đồ cúng. Thế là giờ tốt đã đến, tất cả con nít ở đó tranh giành quyết liệt, cố lấy những gì có thể lấy, tôi thì chỉ hứng thú đến đoạn cuối: giựt tiền, bạc cắc. Đây là một kỉ niệm khó quên của tôi, số là lúc giựt tiền thì cùng lúc 2 bàn tay đụng vào, tay tôi và tay của cô con gái hàng xóm, bằng tuổi. Tôi quyết chí giựt bằng được, cô nàng cũng không kém, giựt lại trong tay tôi, thế là không suy nghĩ kịp tôi xô cô ấy té vạ làm văng tiền cắc ra và giựt lại đồng tiền đó.
Thật không may cho tôi, anh và em của cô ta cũng có mặt ở đó, thấy em mình bị té vì tôi nên 2 đứa nó xúm lại đánh tôi, dĩ nhiên là tôi đánh không lại cả 3 đứa nó. Kết quả mặt mày bầm tím, tay chân trầy trụa, áo quận bị rách và dơ, lủi thủi về nhà, Má tôi cũng về nhà, thấy tôi như vậy, cho tôi thêm một trận đòn nửa về tội nói láo và bị người ta đánh thê thảm. Thiệt là một trận đòn nên thân và Má tôi cấm tuyệt không được đi giựt đồ cúng cô hồn nửa, và cũng từ ấy bị bắt ở nhà học. Năm sau tôi đậu vào trường TH Pétrus Trương Vĩnh Ký ở đường Cộng Hòa. Nói về cô bạn hàng xóm, sau khi bị anh em cô ta thụi cho 1 trận, cô ấy hả giận nhưng sau khi thấy tôi bị bầm mặt cô ấy chắc cũng có phần hối hận(?). Anh em cô ta thì không học giỏi nên Ba Má cô ấy cứ lấy tôi ra làm thí dụ để dạy mấy đứa con, làm tôi nở lỗ mủi muốn bể luôn.
Một kỉ niệm khác, cô hàng xóm đang chơi đánh đũa, tôi canh lúc cô ấy tung trái banh lên, tôi chụp lấy và chạy đi, cô ta rượt theo, chạy một khoảng thì tôi không chạy nữa ngừng lại để trả trái banh, cô ta vừa đến gần tôi thì tay đang cầm bó đũa, đập vào đầu vào vai tôi tới tấp, tôi đứng chịu trận cho nàng đánh cho hả giận. Nhưng sau khi hết giận, cô nàng đến xin lỗi tôi, hỏi có đau không, tôi trả lời không. Thiệt là hết nói nổi, lúc đó tôi còn nhỏ xíu mà cũng biết cái “thú đau thương” rồi.









Mẹ là một dòng suối, một kho tàng vô tận, vậy mà lắm lúc ta không biết, để lãng phí một cách oan uổng. Mẹ là một món quà lớn nhất mà cuộc đời tặng cho ta. Những kẻ đã và đang có Mẹ đừng có đợi đến khi Mẹ chết rồi mới nói :”Trời ơi! Tôi sống bên Mẹ suốt mấy mươi năm trời mà chưa có lúc nào nhìn kỹ được mặt Mẹ, lúc nào cũng chỉ nhìn thoáng qua, trao đổi vài câu ngắn ngủi, xin tiền ăn quà, đòi hỏi mọi chuyện. Ôm Mẹ mà ngủ cho ấm, giận dỗi, hờn lẫy, gây bao nhiệu chuyện rắc rối cho Mẹ phải lo lắng, ốm mòn, thức khuya, dậy sớm vì con, chết sớm cũng vì con. Để Mẹ phải suốt đời bếp núc vá may, giặt rửa, dọn dẹp và để mình bận rộn suốt đời lên xuống ra vào lợi danh. Mẹ không có thì giờ nhìn kỹ con và con không có thì giờ nhìn kỹ Mẹ. Để khi Mẹ mất, mình có cảm nghĩ : thật như là mình chưa bao giờ có ý thức rằng mình có Mẹ”
Nguyên nhân chính:
Chiến tranh thế giới lần thứ II tiếp tục càng lúc càng dữ dội. Tổng thống Mỹ Harry Truman muốn nhanh chóng chấm dứt chiến tranh và sự đầu hàng của Nhật Bản. Ông đã ra lệnh một cuộc tấn công hạt nhân vào Nhật Bản. Đồng thời, ông muốn cho nhà lãnh đạo Liên Xô Joseph Stalin thấy khả năng kho vũ khí hạt nhân của Mỹ, bất chấp thực tế Liên Xô là một đồng minh vào thời điểm đó.
Sở y tế ước tính rằng, những người đã chết vào ngày của vụ nổ, 60% chết vì flash hoặc bỏng do lửa, 30% từ mảnh vỡ rơi xuống và 10% các nguyên nhân khác.
Chiến tranh thế giới lần thứ II: Theo thống kê tử vong khác nhau, với ước tính tổng số người chết từ 50 triệu đến hơn 70 triệu.