Bài này viết riêng tặng Bạn tôi và các bạn thân yêu của tôi. Hãy yêu như chưa từng yêu, cố gắng mỗi ngày sống với nhau là tận hưởng niềm thương yêu bất tận. Hãy trân trọng những gì mình đang có.
Thế mà. ….đã trải qua được 18 tháng rồi phải không anh? Ngày cầm trong tay phiếu khám có kết quả của ông xã, anh mang trong người căn bịnh quái ác. Ung thư phổi giai đoạn cuối, 3 từ ấy. …như bản án tử được tuyên từ dạo đó. Bác sĩ nói anh chỉ còn sống được có 3 tuần thôi. Em không thể nào tin được vì anh của em, ông xã của em vẫn còn khoẻ mạnh chỉ bị ho nhiều thôi, và bị sụt kí. Vợ chồng mình nghĩ là anh bị cảm nên mình chần chừ vì công việc làm ăn, gần tết bận rộn nên chưa đi khám được, để rồi tết xong thong thả thời gian. Khi được Bác sĩ báo hung tin, em nhớ 2 vợ chồng mình sững sờ, không tin đó là sự thật. Có sự nhầm lẫn gì chăng? Không thể nào như thế được, và bao chữ không thể……không thể nào…. được đặt ra trong em. Vậy mà anh ơi! Đó lại là chuyện có thể và đã xảy đến với vợ chồng mình, một khoảng không gian nặng nề bao trùm. Em, anh không thốt được nên lời. Biết nói gì bây giờ! Những giọt nước mắt cứ thế mà rơi, em không đủ sức để mà lau, nước mắt rơi như chưa bao giờ được rơi, vị mặn của nước mắt trên môi như được em nuốt vào lòng, như sự đau khổ em cố dồn nén trong tim. Lòng em tan nát có lẽ anh cũng đâu thua gì em. Bàn tay anh nắm chặt lấy tay em, ta nhìn nhau như nghẹn lời nơi khoé mắt anh như có giọt lệ long lanh mà không thể trào. Giọt nước mắt đàn ông không dễ gì rơi, mấy mươi năm gắn bó với nhau, thăng trầm của cuộc sống không dễ gì hạ gục anh. Anh tuy ốm yếu nhưng luôn là cây tùng cho em dựa, là cột trụ của mái gia đình nhỏ bé này, là niềm tin và sức mạnh. Vậy mà nay, em thoáng nhìn thấy nơi anh một sự hoảng loạn, thất vọng. Ôi! đau lòng… xót sa quá anh ơi.
Em suy sụp… đau khổ… kêu gào trong tuyệt vọng… chán nản… buông xuôi tất cả…. Cuối cùng rồi phải nhìn thẳng vào sự thật và chấp nhận số phận đã an bài, em tự an ủi lấy mình. Đau khổ cùng phải sống, thất vọng cũng phải tồn tại, can đảm lên để chiến đấu một cuộc chiến không cân sức này. Em nhỏ bé mong manh lắm anh ạ! Đôi vai em tưởng chừng như không gánh nổi.
Chuyện đến. ..đã đến, không cưỡng được số phận và anh đã chấp nhận chuyện không may đến với mình, anh lạc quan hơn, anh an ủi và nói với em – đời người sống được bao lâu, trăm năm rồi cũng có ngày thôi em. Chỉ khác nhau là người trước kẻ sau. Đoạn đường này ai cũng phải qua. Sau những lần hoá trị anh đau đớn, mệt mỏi, sức lực như cạn kiệt, anh ăn ít hơn, héo hắt hơn. Nhưng có 1 điều em biết chắc chắn là, anh lo lắng quan tâm em nhiều hơn, bạn bè đến thăm ở chơi với em, vì thấy từ ngày anh bệnh em đã dành trọn thời gian bên anh. Em muốn những thời gian còn lại sẽ là những ngày hạnh phúc, sẽ là dấu ấn trong tim mãi mãi không bao giờ em quên được khi một mai anh đã xa rời em, xa con, xa cháu, xa mái gia đình nhỏ bé này. Ông xã thân yêu! Cách đây 1 tháng anh làm em sợ quá, em sợ anh bỏ em mà đi anh bị dịch tràn phổi phải đưa đi cấp cứu. Đôi mắt anh nhắm, thân hình tiều tuỵ, anh nằm đó hơi thở khó nhọc, bác sĩ nói em chuẩn bị tinh thần đi, em luôn miệng kêu gọi tên anh, em muốn anh nghe được và anh biết là em lúc nào cũng cận kề bên anh. Có lẽ anh cảm nhận được và đã trở về. ..với em và các con.
Sau 1 tuần nằm ở bệnh viện, anh đã được trở về với gia đình, lúc nào hơi khoẻ là anh không làm việc này cũng làm việc kia, anh sắp xếp việc trong gia đình, anh dặn dò em phải như thế này, phải như thế kia khi anh không có bên cạnh. Anh chuẩn bị hành trang cho mình lên đường. Trái tim em như có ai xé ai cào, em như nghẹt thở khi em nghe những lời nói như trăn trối. Nhưng miệng vẫn giả bộ cười và nói – Anh đang khoẻ mà nói gì vậy, anh còn phải trách nhiệm với em, bộ tính trốn tránh trách nhiệm hả! Anh còn nợ em, anh phải suốt đời trả nợ em chứ! Em cần anh mà ông xã. Anh cười nụ cười buồn.
Được vài ngày là anh bỏ ăn, lúc tỉnh lúc mê, và phải thở oxy, anh như ngọn đèn trước gió , lúc tỏ lúc mờ, tim em như ngưng đập theo ánh đèn lập loè, em và các con lúc nào cũng túc trực. Sau đó anh khoẻ lại, nói chuyện và ăn uống nhiều, anh dặn con phải quan tâm tới mẹ, dặn đứa lớn xong lại tới đứa nhỏ. Em nhớ ngày 30/4. Lúc đó chỉ có em bên cạnh anh, anh hỏi em nghĩ gì? Em trả lời – Em nghĩ ngày mai đi chợ mua gì? Anh thở dài và quay mặt chỗ khác vẻ thất vọng, em biết anh muốn hỏi em là em nghĩ gì về anh, về những tháng ngày sau khi không còn anh nữa. Ông Xã à! Không phải em không muốn nói vì em sợ nếu em nói ra thì sẽ khóc, sẽ làm cho anh càng buồn, anh có biết là anh quan trọng biết bao nhiêu đối với em, anh là một nửa của em mà. Có lẽ anh muốn nghe chính em nói ra nên anh lại hỏi em – Em có thương anh không? Lần này em không lẫn tránh nữa vì em biết nếu né tránh thì em sẻ không còn cơ hội mà nói -Em thương anh, thương mãi. ..mãi luôn. vùa nói vừa giỡn cốt yếu chọc cho anh vui.
Tối đó anh trở bệnh nặng hơn, nhìn cơn đau hành hạ anh, em thầm ước nếu có thể được xin chia sẻ cùng anh. Anh chìm vào hôn mê, lúc mê sảng anh nói – Em ơi ! Đừng lo gì hết có người ta lo rồi. Và thỉnh thoảng anh lại gọi – Em ơi! Em nắm tay anh và nói -Em đây, lúc nào em cũng bên cạnh anh đây và anh lại thiếp đi, sau đó anh tỉnh lại như người ngủ chập chờn – Em ơi!. …Anh sắp chết rồi, em đừng lo gì. Gọi con cho anh. Anh nhắm mắt giọt nước mắt trào ra. Em nắm lấy tay anh bàn tay lạnh giá. ..trắng bệt, mà không thốt nổi nên lời. Rạng sáng ngày 2/5 anh đã ngủ một giấc ngủ thiên thu, anh đã thật sự bỏ em bỏ con mà đi. Anh đi….đi….mãi, không bao giờ trở lại. Trước giờ tiễn đưa anh đi . …Trời chợt đổ mưa, những giọt mưa lất phất, trời cũng buồn như cảm thông chia sẻ với em nỗi mất mát lớn lao này. Ngưu Lang Chức Nữ còn có ngày gặp. Còn em. ….
Chim quyên ăn trái nhãn lồng, Lia thia quen chậu vợ chồng quen hơi. Ông xã ơi! Em nhớ. …nhớ anh, thời gian sau này em biết sẽ rất khó đối với em, vì em đã quen có anh bên cạnh em sẽ cố. ..cố lên, phải can đảm và nghị lực, để nơi nào đó. …anh được yên tâm. Ông Xã của em.
* Trang này được xem 2492 lần






Sau giây phút bàng hoàng em trở về thực tại, lững thững lê bước chân đi. Nước mắt trào dâng cứ thế mà tuôn, em muốn thét lên và hỏi ông trời “Tại sao sự bất hạnh lại xảy đến với anh? Với em, với gia đình chúng mình?” Anh nào có tội tình chi, anh hiền lành không rượu chè, cờ bạc. Em bận lo buôn bán kiếm kế sinh nhai, anh thay em chăm sóc các con, ngoài giờ đưa đón con ngày 2 buổi đến trường, anh còn phụ với em chăm lo cửa hàng. Dù khó khăn, chạy chợ ngày 2 buổi với cuộc sống hàng ngày, nhưng gia đình mình rất hạnh phúc, những tiếng cười, những buổi tối gia đình quây quần bên mâm cơm đạm bạc, sau một ngày vất vả, như tan biến đi khi nhìn thấy 2 đứa con thơ ngoan ngoãn, dù người ta nói gia đình có nếp có tẻ là tốt, nhưng đối với em và anh, con mình dù 2 đứa là trai cũng chẳng sao, trời cho gì thì nhận nấy phải không anh? Miễn sao sinh con ra đời, nguyên vẹn không tật nguyền là tốt rồi.
Ngày ấy về làm dâu nhà anh em còn trẻ người non dạ, chưa thấu hiểu tính nết từng thành viên trong gia đình, anh khéo léo, nhắc nhở để em biết mà ứng xử. Nhờ đó mà em được người trong gia đình yêu quí.
Đã có những lúc muốn buông xuôi, mệt mõi, muốn đầu hàng số phận, em như không còn sức để vượt qua nỗi đau này. Nhưng chợt nghĩ đến ngày nào đó anh, ông xã của em không còn bên cạnh, không còn đi chung với em trên quãng đường còn lại, em chợt thấy sợ hãi, tê tái, cổ họng như nghẹn đi không thở được. Vì anh, vì hạnh phúc gia đình mình, em không cho phép mình tuyệt vọng, phải chiến đấu đến phút cuối, không được xuôi tay đầu hàng. Dù sức người có hạn, em phải cố lên, phải cười, lạc quan, tin tưởng, để tăng thêm niềm tin, hy vọng vào ngày mai tươi đẹp, sau cơn mưa trời lại sáng. Vợ chồng mình cùng siết chặt tay anh nhé! Chúng mình sẽ cùng nhau sống đến răng long đầu bạc như ngày đám cưới bạn bè thân chúc.
Đến một ngày con rời xa mẹ, cất bước vu quy. Con về làm dâu lúc tuổi đời còn non trẻ, sợ con vụng về nước mắt mẹ rơi, bao năm con trong vòng tay của mẹ, nay con đi mẹ như hụt hẫng, dẫu biết là nuôi con khôn lớn, trai thời lấy vợ, gái lớn lấy chồng, mẹ âu lo thương con gái mẹ, dù không phải nhà chỉ có mình con.
Hôm nay đây đọc báo, mình bàng hoàng xúc động trên đời lại có những bà mẹ đang tâm bỏ rơi con mình như cậu bé Thiện Nhân. Sinh ra bị mẹ bỏ trong vườn, suốt 3 ngày! Bị kiến bâu, rồi bị các con vật cắn. Cuộc đời đã để lại khiếm khuyết về thể xác. Có một lúc nào đó trong cuộc đời, người mẹ trẻ đó cảm thấy hối hận và lương tâm dày xéo không? Có lúc nào lương tâm được ngủ yên hay là sẽ sống trong sự dằn vặt và tự hỏi “giờ này con đang ở đâu? Còn hiện hữu đâu đó trong cuộc đời hay là con đã về nơi cát bụi?” Cả cuộc đời còn lại không có câu trả lời chính xác, toà án lương tâm luôn luôn cắn rứt, chỉ vì phút giây lầm lỡ mà đang tâm không nghĩ đến hậu quả khó lường. Mình nhớ khi xưa thường nghe mẹ nói “Con gái trong nhà như mìn nổ chậm ” giận mẹ tại sao lại nói và hạ thấp con gái như thế, khi làm mẹ rồi mới hiểu được nỗi lòng làm mẹ thương con chỉ sợ con khôn ba năm dại một giờ. 
Hôm qua tiễn một người đi, chia ly nhưng còn mong có ngày gặp lại. Còn hiện hữu là còn có ngày tương phùng, vấn đề là thời gian, vẫn còn trong hy vọng. Hôm nay tiễn một người đi, chia ly nhưng không bao giờ trở lại. Thời gian là thước đo đếm khoảng cách chia ly, trong …vô vọng, tương phùng chỉ trong giấc mộng, tỉnh mộng chỉ còn là hư không.
Mình chị thân cò lặn lội mưu sinh, nuôi chồng và đứa con tuổi ăn học, chị chịu đựng sự khó nhọc chăm sóc chồng, chị nhỏ nhẹ dỗ dành, chị thương anh đang chống chọi với bệnh tật. Chị tự an ủi mình, anh nằm đó chị còn được trông thấy anh và lo lắng cho anh, còn biết được anh còn hiện diện trên cõi đời này, còn có thể nói chuyện với anh dù anh không biết chị nói gì, là động lực giúp chị vững bước đi tới, thay anh lo cho con cái. Bây giờ chị tự nghĩ ước gì chị có thể đổi tất cả để có anh, được nhìn thấy anh mỗi buổi chiều sau giờ làm anh đi đón con về, mỗi buổi tối dạy con học, gia đình quây quần bên mâm cơm đạm bạc với những tiếng cười giòn tan, nắc nẻ của trẻ thơ. Đã mấy chục năm trôi qua, anh, bây giờ nằm đó, hình hài thay đổi, 2 hố mắt sâu trũng, thân hình ốm yếu, anh không còn là anh ngày xưa nhưng chị vẫn yêu anh , chị không biết anh sẽ bỏ chị đi lúc nào, nước mắt chị rơi, tim chị đau nhói, chị muốn ôm anh thật chặt để anh không thể nào rời xa khỏi vòng tay của chị, chị tự an ủi mình, ai cũng phải có lúc đi xa, xa mãi không về, chỉ có một điều đi trước hay sau mà thôi. Chị mỉm cười trong đau khổ, nước mắt chảy dài, chị nghe vị mặn trên môi, chị chỉ cần biết hiện tại anh đang bên chị là đủ.
Có những nụ cười không hẳn là nụ cười. Người ta cười khi người ta cảm thấy vui và hạnh phúc. Có nụ cười trong lòng tan nát, đớn đau, nụ cười che đậy không muốn ai nhìn rõ tâm cang mình. Sống trên đời vui cũng phải sống, buồn cũng phải sống, mỗi hoa mỗi trái, mỗi nhà mỗi cảnh, không ai hoàn hảo, không nhà nào hạnh phúc hoàn toàn, mình phải biết bằng lòng và chấp nhận cái gọi là hạnh phúc nhỏ nhoi bình dị. Nhìn những em bé ở bệnh viện ung bướu, tuổi đời còn rất trẻ, các em như những vị thiên thần, ngây thơ hồn nhiên đó, nhưng các em đâu biết là đang mang trong mình căn bệnh quái ác. Có những em đang xạ trị tóc rụng nhưng vẫn muốn đến trường. “Mẹ ơi con muốn đi học”, tiếng em vang lên, người mẹ nước mắt rơi và nghẹn lời khi nghe con trẻ thỏ thẻ nói. Hoặc “Mẹ ơi con không muốn chết” của bài báo nào đó mà mình đã xem qua, hay có những đứa con nghịch tử về cầm dao hăm doạ cha mẹ để lấy tiền. Để rồi người cha đành cam tâm xuống tay giết con mình, hôm nay đây đứng trước ngưỡng cửa tù tội. Có những cha mẹ già đang trong viện dưỡng lão, ngày ngày ngóng trông con, mỗi khi thấy có người lên thăm cứ ngỡ con mình, không phải, thì lặng lẽ chùi, dấu những giọt nước mắt.
Ôi đau lòng quá! Cha mẹ nuôi được đàn con, đàn con không nuôi được cha mẹ, câu này ông bà ta thường nói với nhau, nước mắt chảy xuôi. Sống ở đời sao nhiều chuyện đau lòng, tiền bạc,danh vọng, để thoả mãn con người. Khi nhắm mắt buông xuôi với 2 bàn tay trắng, mình từ đâu đến và mình sẽ trở về nơi mình đến. Hiện tại nơi mình đang ở và sống chỉ là cõi tạm, phù vân, gió thoảng mây bay…