Hôm qua tiễn một người đi, chia ly nhưng còn mong có ngày gặp lại. Còn hiện hữu là còn có ngày tương phùng, vấn đề là thời gian, vẫn còn trong hy vọng. Hôm nay tiễn một người đi, chia ly nhưng không bao giờ trở lại. Thời gian là thước đo đếm khoảng cách chia ly, trong …vô vọng, tương phùng chỉ trong giấc mộng, tỉnh mộng chỉ còn là hư không.
Mình tự hỏi con người ta sinh ra để làm gì? Còn nhỏ ăn và đi học để khi lớn có một cái nghề, lập gia đình lo cho tổ ấm và sau đó sinh con đẻ cái. dựng vợ gã chồng cho con, thời gian qua đi già và chết.
Mình nhớ khi xưa lúc còn bé đã từng hỏi mẹ: “Mẹ ơi người ta sinh ra để làm gì”, và mỗi khi nhìn thấy đám tang mình lại hỏi: “Mẹ ơi tại sao người ta lại chết, người ta chết người ta ở đâu?” Giờ đây sống bao năm làm kiếp người, buồn vui đều nếm trãi. Qua sách báo cũng như sự hiện hữu những mảnh đời bất hạnh. Có những hạnh phúc trong đau khổ như người phụ nữ đang chăm chút cho chồng miếng ăn, anh nhìn chị với ánh mắt không hồn, tay chân không làm chủ được, anh bị tai biến và xuất huyết não.
Mình chị thân cò lặn lội mưu sinh, nuôi chồng và đứa con tuổi ăn học, chị chịu đựng sự khó nhọc chăm sóc chồng, chị nhỏ nhẹ dỗ dành, chị thương anh đang chống chọi với bệnh tật. Chị tự an ủi mình, anh nằm đó chị còn được trông thấy anh và lo lắng cho anh, còn biết được anh còn hiện diện trên cõi đời này, còn có thể nói chuyện với anh dù anh không biết chị nói gì, là động lực giúp chị vững bước đi tới, thay anh lo cho con cái. Bây giờ chị tự nghĩ ước gì chị có thể đổi tất cả để có anh, được nhìn thấy anh mỗi buổi chiều sau giờ làm anh đi đón con về, mỗi buổi tối dạy con học, gia đình quây quần bên mâm cơm đạm bạc với những tiếng cười giòn tan, nắc nẻ của trẻ thơ. Đã mấy chục năm trôi qua, anh, bây giờ nằm đó, hình hài thay đổi, 2 hố mắt sâu trũng, thân hình ốm yếu, anh không còn là anh ngày xưa nhưng chị vẫn yêu anh , chị không biết anh sẽ bỏ chị đi lúc nào, nước mắt chị rơi, tim chị đau nhói, chị muốn ôm anh thật chặt để anh không thể nào rời xa khỏi vòng tay của chị, chị tự an ủi mình, ai cũng phải có lúc đi xa, xa mãi không về, chỉ có một điều đi trước hay sau mà thôi. Chị mỉm cười trong đau khổ, nước mắt chảy dài, chị nghe vị mặn trên môi, chị chỉ cần biết hiện tại anh đang bên chị là đủ.
Có những nụ cười không hẳn là nụ cười. Người ta cười khi người ta cảm thấy vui và hạnh phúc. Có nụ cười trong lòng tan nát, đớn đau, nụ cười che đậy không muốn ai nhìn rõ tâm cang mình. Sống trên đời vui cũng phải sống, buồn cũng phải sống, mỗi hoa mỗi trái, mỗi nhà mỗi cảnh, không ai hoàn hảo, không nhà nào hạnh phúc hoàn toàn, mình phải biết bằng lòng và chấp nhận cái gọi là hạnh phúc nhỏ nhoi bình dị. Nhìn những em bé ở bệnh viện ung bướu, tuổi đời còn rất trẻ, các em như những vị thiên thần, ngây thơ hồn nhiên đó, nhưng các em đâu biết là đang mang trong mình căn bệnh quái ác. Có những em đang xạ trị tóc rụng nhưng vẫn muốn đến trường. “Mẹ ơi con muốn đi học”, tiếng em vang lên, người mẹ nước mắt rơi và nghẹn lời khi nghe con trẻ thỏ thẻ nói. Hoặc “Mẹ ơi con không muốn chết” của bài báo nào đó mà mình đã xem qua, hay có những đứa con nghịch tử về cầm dao hăm doạ cha mẹ để lấy tiền. Để rồi người cha đành cam tâm xuống tay giết con mình, hôm nay đây đứng trước ngưỡng cửa tù tội. Có những cha mẹ già đang trong viện dưỡng lão, ngày ngày ngóng trông con, mỗi khi thấy có người lên thăm cứ ngỡ con mình, không phải, thì lặng lẽ chùi, dấu những giọt nước mắt.
Ôi đau lòng quá! Cha mẹ nuôi được đàn con, đàn con không nuôi được cha mẹ, câu này ông bà ta thường nói với nhau, nước mắt chảy xuôi. Sống ở đời sao nhiều chuyện đau lòng, tiền bạc,danh vọng, để thoả mãn con người. Khi nhắm mắt buông xuôi với 2 bàn tay trắng, mình từ đâu đến và mình sẽ trở về nơi mình đến. Hiện tại nơi mình đang ở và sống chỉ là cõi tạm, phù vân, gió thoảng mây bay…
* Trang này được xem 2401 lần


Hạnh phúc và sung sướng là hai từ mà ta có thể nhầm lẫn, ý nghĩa đều để nói lên được một cảm giác cảm thấy thoải mái trong tư duy, khi ta đạt được kết quả tốt từ một kết quả, một mục đích và một giá trị mà ta mong muốn.






Mỗi một người có vô số điều mong muốn, mỗi mong muốn tượng trưng cho lòng tham. Nhưng không phải vì thế mà chúng ta từ bỏ những điều mình mong muốn. Hạnh phúc cũng vậy, ai sống trên đời cũng muốn có được hạnh phúc. Nhưng có một hạnh phúc thật sự thì không phải người nào cũng có. Hạnh phúc không được định nghĩa mà đó là khái niệm trong tình cảm chỉ kết quả của cuộc sống tốt đẹp. Hạnh phúc là lúc chúng ta bắt đầu cất tiếng khóc chào đời, hạnh phúc là lúc 2 người bạn giúp nhau vượt qua mọi khó khăn, hạnh phúc là khi nhận được của ai đó một tình yêu chân thành, hạnh phúc là khi chúng ta vươn tới thành công, hạnh phúc là khi đôi vợ chồng già nắm chặt tay nhau đầy tình yêu thương…… Chúng ta có thể thấy rất nhiều, gặp rất nhiều những ví dụ như vậy. Ở đâu đó, khi tớ đọc một cuốn sách có nói rằng: những con người bi quan luôn nhìn thấy sự nghèo đói trong hạnh phúc, còn những người lạc quan thì luôn nhận thấy sự hạnh phúc trong nghèo đói”. Hãy luôn lạc quan và vui vẻ, bạn sẽ là người hạnh phúc.
Ví dụ: người phu quét đường, người thợ lao động phổ thông nói chung là người nghèo, sau giờ làm việc mệt nhọc, về đến nhà nhìn cảnh con cố gắng học hành, người vợ đang đi làm thêm, gia đinh họ khi có chén cơm ăn, họ tự nghĩ mình như thế này hạnh phúc và may mắn lắm rồi, hơn gia đình anh hai chị ba v.v. Còn ngừơi khá, trung lưu khi họ cảm thấy đủ và hơn người khác một vài điểm nào đó, họ tự an ủi mình: hạnh phúc lắm rồi. Tùy quan điểm sống của mỗi người có khi họ đã giàu có rồi, muốn giàu có hơn người khác, kiếm tiền và kiếm tiền, bất chấp đạo đức, để người khác phải kính trọng sự giàu sang, không coi thường họ, đối với họ đó là hạnh phúc!!!
Hạnh phúc là mỗi buổi sáng uể oải trên giường, vươn vai thức dậy, để biết rằng mình có một mái ấm và còn khoẻ mạnh để đón nhận những tia nắng sớm. Hạnh phúc là khi bắt đầu một ngày mới với những kế hoạch trong ngày, là không tiếc nuối ngày hôm qua và không lo lắng cho tương lai ngày hôm sau, là khi bạn sống hết mình cho ngày hôm nay.
Hạnh phúc là khi nhận được một ánh mắt đặc biệt nào đó dành cho mình, là khi mình cảm nhận trái tim đã bắt đầu biết rung động. Hạnh phúc khi biết yêu và được yêu một cách chân tình.
Như vậy, hạnh phúc đơn giản là khi bạn chịu nhìn nhận hạnh phúc bên mình. Hạnh phúc không hiện hữu trong bóng hình quá khứ hay niềm mong mỏi nơi tương lại, hạnh phúc là hạnh phúc trong thực tại nếu bạn biết nắm bắt nó ngày hôm nay.
Ngày Lao Động Úc là một ngày kỷ niệm trong năm đánh dấu sự thành công trong phong trào đấu tranh giành quyền được làm việc tám tiếng trong một ngày. Với chủ trương thời gian một ngày cho người ở tuổi lao động, được chia ra như sau: làm việc 8 tiếng, tám tiếng đồng hồ để giải trí và vui chơi với gia đình và tám tiếng để nghỉ ngơi.
Ngày 21 Tháng Tư 1856, thợ xây dựng tại Đại học Melbourne tuần hành đến Tòa nhà Quốc hội để thúc đẩy đòi hỏi cho một ngày làm việc tám giờ.
Số 8 thường được phát hiện trên các tòa nhà công đoàn ở nước Úc, để tượng trưng cho một ngày làm việc tám giờ.
Nhiều người sử dụng trong kỳ nghỉ lễ Lao động như là một phần của một ngày cuối tuần dài, nơi họ có thể thư giãn, dành thời gian với bạn bè hoặc các thành viên trong gia đình, chơi game hay xem thể thao, ăn thịt nướng. Một số người lên kế hoạch cho một chuyến đi nghỉ ngơi một khu vực ven biển, những ngọn núi hoặc vùng nông thôn nơi họ có thể tham gia vào các hoạt động khác nhau như những buổi dã ngoại, nếm rượu tại một nhà máy rượu vang, đi bộ, hoặc cắm trại. 