

Sáng nay gỡ tờ lịch ôi chao đã 20 tết thật rồi. Theo thói quen tôi nhẩm tính chỉ còn mười ngày thôi mình thêm tuổi thêm già. Xuân đã về, đường phố vắng hẳn người nhập cư thay vào đó những chợ hoa, những gian hàng bánh mứt, dưa hấu bắt đầu dọn ra. Trong Chợ Lớn khu Hải Thượng Lãn Ông đỏ rực những câu đối, liễn chúc tết chộn rộn khách lựa chọn tìm kiếm lời hay ý đẹp để trang hoàng ngày tết. Tôi chọn một cặp rắn thật dễ thương kèm theo chữ phúc với mong muốn bình an hạnh phúc cho mọi nhà.




Trên đường Thành Thái hoa đã bày đầy xuống lòng đường nào là lan hồ điệp, địa lan, cattleya, moncara… hồng Sa Đéc, hồng Đà Lạt, dã yên thảo, dừa cạn, trạng nguyên, sống đời, cát tường còn cúc thì đủ loại đủ màu như mâm xôi, đại đóa, kim cúc…Riêng mai thì khỏi nói cả một rừng lớn nhỏ có đủ mai vàng mai trắng đua nhau khoe sắc.
Chợ lá dong ở ngã ba Ông Tạ cũng không kém phần nhộn nhịp, người mua kẻ bán tấp nập. Với tôi những ngày này mới thật sự là tết, đi đâu cũng thấy náo nhiệt chỉ còn thiếu tiếng pháo nổ đì đùng mà thôi.

Sài Gòn buổi tối rực rỡ hơn với mỗi con đường trang trí theo từng chủ đề và muôn ngàn ánh đèn li ti họp lại tỏa sáng khắp nơi, tây cũng như ta người người đi chơi ngắm cảnh chụp hình rất nhiều. Năm nay đường hoa Nguyễn Huệ kỷ niệm vừa tròn mười tuổi. Cái tên chợ hoa Nguyễn Huệ ngày xưa đã đi vào lòng người Sài Gòn mỗi dịp xuân về. Chợ hoa là nơi mọi người đến để đón nhận năm mới chia sẻ niềm vui, hạnh phúc cho nhau và đi dạo ngắm cảnh mua vài chậu hoa, cành mai về chưng trong mấy ngày tết. Khi chợ hoa bị dời đi người ta cảm thấy hụt hẫng và tiếc nuối cho một hinh ảnh truyền thống đã có mấy chục năm qua. Và rồi cám ơn những người đã thay đổi diện mạo con đường này xinh đẹp hơn, ý nghĩa hơn mỗi khi tết đến xuân về.

Nhớ ngày trước cưới xong cũng chỉ còn mươi ngày nữa là tết, tôi lo năm nay mình sẽ phải ôm đồm nhiều thứ nào làm kiệu, làm mứt, kho thịt và chuẩn bị dọn dẹp tổng vệ sinh nhà cửa. Nhưng mỗi chiều đi làm về chẳng nghe mợ bảo con phụ trách việc này hay giúp anh chị việc kia, tôi thắc mắc với chồng, chồng cười và nói nhà này chẳng bày vẻ chi cho mệt. Tôi đi từ ngạc nhiên này đến ngỡ ngàng khác. Lại nhớ đến nhà mình năm nào cũng vậy, má tôi bày đủ thứ làm mấy chị em tôi chạy theo trối chết, tuy cực mà vui vì không khí tết đầy ắp trong nhà. Thức ăn chuẩn bị tới mền cũng còn, từ 25 tết trở đi nhạc xuân mở suốt ngày, hết băng này tới băng nọ hay nhất vẫn là ” Shotguns Xuân 73 ” Những bài “Xuân đã về”, “Xuân họp mặt” nói lên sự sum họp những người thân trong gia đình, gắn kết những người bạn lại với nhau.
Ngày 30 tết, buổi cơm họp mặt gia đình đầu tiên. Mợ nấu toàn món bắc xưa khẩu vị hoàn toàn khác hẳn thật lạ lẫm vô cùng. Đêm giao thừa lòng buồn rười rượi trong xóm vắng ngắt như tờ, nhà nào nhà nấy đóng cửa im lìm xóm đạo có khác. Xa xa tiếng pháo vọng lại, giờ này nhà tôi như mọi nhà đã bày ra cúng giao thừa ngoài sân. Đúng 12g đêm pháo nổ giòn dã khắp nơi. Có nhà dây pháo dài 5m treo từ sân thượng xuống, nhà ít nhất cũng 1m, cả nhà tôi thi nhau đếm xem nhà nào đốt nhiều nhất dài nhất. Ba má tôi qui định đêm giao thừa, sáng mùng 1, mùng 3 mỗi lần chỉ 1m mà thôi. Khi tiếng pháo ngừng như mọi năm ba tôi là người đầu tiên xông đất nhà mình. Bánh mứt cúng xong được đem ra nhâm nhi với trà nóng và quây quần xem chúc tết, ca nhạc mừng xuân trên tivi. Hình ảnh nhà tôi đón giao thừa là như vậy đó còn năm nay… Lên gác chồng tôi lôi ra một phong pháo treo lên cửa và châm ngòi, tiếng pháo tuy ngắn nhưng cũng làm lòng tôi ấm áp ít nhất tôi không thấy lạc lõng nơi này.
Vậy đó mà ba mươi năm đã trôi qua.
Nguyễn Thoại Vân
Xem hình Sắc Xuân và Đường Hoa Nguyễn Huệ Xuân Quý Tỵ
* Trang này được xem 3129 lần


Trên đời, đàn bà có rất nhiều, đàn ông nói : ” Đàn bà đáng yêu không chỉ có một “.
Sự sùng bái của đàn bà dành cho đàn ông làm cho đàn ông có sức mạnh và dũng khí.
Đàn ông nói làm đàn bà khó, phải sống, nhưng sống không có triển vọng, phấn đấu, tiến thủ giống như mũi tên đạt trên cung đã căng dây.
Sáng thứ hai, LanB giao việc tìm địa điểm và thông báo họp mặt. “A lô, A lô, các bạn ơi! Có độ nè chuẩn bị đi tám tiếp nghe, LanA chủ xị và mừng Trường nữa đó”. Chiều hôm nay thật đẹp có lẽ Trời thương cho chúng tôi mọi ưu ái khi chào đón bạn bè trở về. Tội nghiệp nghe lộn địa chỉ nên hai vợ chồng Ra Trường chạy lòng vòng cả tiếng mới gặp được bạn bè. Dù đã là bà ngoại, Trường vẫn xinh đep, rực rỡ như thời con gái, thật xứng với tên đặt “Thẫm Thúy Hằng ” của CT5- ĐT2 ngày nào. Anh Ra cũng vậy so với tuổi ngoài sáu mươi, nhớ lúc mới về Bình Hòa cứ gọi chú Ra xưng cháu quay sang Trường thì mầy tao mi tớ loạn xà ngầu. Giờ nghĩ lại thấy buồn cười thật. Bà nhỏ Dung lùn vừa đến ào ào “Chú Ra ơi! Chú Ra hỡi, mầy khỏe không Trường? “. Lớp tôi là vậy đó, từng thói quen lời ăn tiếng nói vẫn như ngày nào không hề thay đổi.
Bà lớn LanA này cũng vậy tung hứng chọc ghẹo nhau rất ăn ý khi Bố tôi gài độ vợ chồng Thân Ba – Sương. Hôm nay vắng nhũ mẫu HươngB vì bận việc và lớp trưởng Mai Tuyết. Tội nghiệp cho cha cứ bị đám quỉ sứ rủ rê kêu cha nghỉ tu vài hôm, chừng nào xong độ cha lại đi tĩnh tâm dài hạn vì trót nghe lời đường mật, làm lớp trưởng bọn này mệt không cha??? Chi Đàm gọi điện cho Chung, em Bùng cười nói rộn ràng vì được tám sĩ với Trường và tôi. Trả điện thoại cho Chi hắn bảo “mầy có biết tao mới nạp tiền không?” Tôi tỉnh bơ “trách nhiệm vụ của mày là nộp tiền còn bổn phận sự của tao là nói chuyện”, có vậy thôi khỏi thắc mắc nha. Gọi cho Vũ Loan không ai bắt máy, muốn gọi cho Hoài Hương và HươngA nhưng cái điện thoại nóng hổi và tắt ngũm vì hết pin, ý Trời mà…
Ba mình thì bận đi làm kiếm cơm nuôi cả nhà, ở nhà đã có ông nội. Mình nhớ vào mỗi dịp trung thu đến là ông kiếm những lon bia hoặc lon sữa bò để dành, rửa sạch sẽ. Vào những buổi trưa thay vì ngủ thì ông ngồi cặm cụi làm từng chiếc đèn cho các cháu nội, ngoại. Trước tiên ông dùng con dao rạch 1 đường và sau đó dùng kéo cắt tới cuối lon, cắt thành nhiều thanh và mỗi thanh cách nhau khoảng 1,5 cm, tiếp tục cho đến hết vòng và cuối cùng ông bỏ bớt đi 1 thanh. Mình thắc mắc hỏi ông: “Ông ơi bỏ đi chi vậy?” Ông trả lời “Để chừa chỗ cho cháu để đèn cày vào”. Và sau đó ông dùng tay bóp nhẹ ở 2 đầu lon cho hơi dẹp, ông đục 1 lỗ trên nắp lon, và gắn vào đó sợi dây kẽm và 1 khúc tre ngắn để cầm. Có những khi sơ suất trong lúc làm bị cạnh lon bia cứa vào tay chảy máu, mình nói với ông “Ông ơi chảy máu rồi kìa”. ông cười trả lời “Không sao chảy có tí thôi”, và ông vẫn tiếp tục. Những giọt mồ hôi chảy dài….lăn xuống má, ông quơ tay quẹt, có những lúc tay dơ mặt ông bị lấm lem. Nhìn các cháu nội, ngoại,ngồi chờ đến lượt, mỗi khi xong 1 cái nhìn các cháu tranh nhau để lấy trước, ông nói “Từ từ, rồi cháu nào cũng có phần”. Nhìn đứa chưa có mặt bí xị ông lại cố gắng ….làm cho mau, ông cười và cảm thấy hạnh phúc.
Cuối cùng ông cũng làm xong. Buổi tối trung thu chúng mình thường chơi trò rồng rắn, hoặc dùng lon sữa bò bỏ đèn cầy vào nấu cho tan chảy, sau đó xắt bỏ vài cọng hành cho thơm, tập làm bếp đó mà và cùng nhau chơi rước đèn. Chưa nói tới đám con trai nghịch phá chạy theo con gái thổi tắt đèn, thế là cãi nhau ỏm tỏi lên và cuối cùng cũng huề và cùng nhau hát vang “Tết trung thu đốt nhà đi chơi, em đốt nhà vô khám chí hoà” he….he… Bài hát bị tụi mình bóp méo, nghịch phá. Có đứa còn về nhà lén lấy cái áo của ba mình ra mặc ngược lại, nhét cái gối nhỏ giả làm ông địa. Đêm trung thu của chúng mình, đơn giản, nghèo khó, nhưng đầy ắp tiếng cười …..mãn nguyện ….
Tết trung thu đã cho mình hương vị ngọt ngào của kí ức tuổi thơ đồng thời làm cho mình đau nhói cho đến tận bây giờ mỗi khi nhớ lại. Vào mùa trung thu năm học lớp 4, vẫn như mọi năm ông nội vẫn làm đèn bằng lon sữa bò, lần lượt từng đứa đã xong và chạy đi khoe, mình là đứa cuối cùng. Mồ hôi ông nhễ nhại, chạy dài lăn xuống, cầm lon sữa bò ông rạch nhát đầu tiên và đến thanh thứ 2 ông từ….từ… gục xuống, lúc đó cứ ngỡ là ông làm nhiều mệt mỏi và buồn ngủ, mình lay và gọi ông “Ông ơi ! Dậy đi, ông chưa làm xong cho cháu mà, ông ơi”. Mình cứ lay và gọi mãi ông vẫn nhắm mắt và không trả lời, chạy đi gọi mẹ và nói “Ông kì quá, đang làm đèn cho con mà ông ngủ à, gọi hoài không dậy”. Mẹ nghe thế và vội về, thì thấy mồ hôi ông tuôn ướt áo, mẹ vội cạo gió, vừa lúc ba đi làm về vội đưa ông đi nhà thương, bác sĩ nói ông bị tai biến, từ lúc đó ông không tỉnh lại nữa, 1 tuần sau ông mất. Ngày tiễn đưa ông về với cát bụi, mình đã gào và khóc, vì chiếc đèn ông làm dở dang, vì ông ngủ hoài không dậy và cũng vì ông đi mãi không về, ông đã chết. 
